Trong buổi phỏng vấn, ông bầu của Thanh Hóa đã có lời: “Cứ thế này thì chỉ khiến các CLB ức chế mà thôi, rồi sẽ có thêm nhiều đội chán và bỏ bóng đá
Mà 10 anh ấy, có nhiều người không có tiền phải làm sao đây. Vậy mà có vẻ như theo ông Đệ - nếu tôi không hiểu nhầm ý ông - chuyện giá cầu thủ được nâng lên là điều cần phải kìm hãm lại.
Nhưng bởi thế mà đòi xóa bỏ VPF để đưa các giải đấu Việt Nam trở lại trong vòng tay VFF, và nhất là muốn dùng các biện pháp hành chính để kìm hãm đà phát triển của thị trường chẳng khác nào đảo ngược bánh xe lịch sử để đưa BĐVN trở lại thời kỳ đồ đá. Nhà nước chẳng thể bao bọc mãi bóng đá chuyên nghiệp mà cụ thể là các CLB.
Đấy là khuynh hướng mà mọi châu lục, nhà nước, nền văn hóa đã xác nhận. Ảnh minh họa đàm luận trước thềm lễ tổng kết mùa giải, bầu Đệ khảng khái phát biểu rằng bóng đá ta chưa thể thoát khỏi Nhà nước và tình hình hiện tại sẽ gây khó khăn rất nhiều cho những địa phương không có tiền. Một điều kỳ quái khác, là việc bầu Đệ cản ngăn quyền căn bản nhất là quyền mưu sinh của con người.
Chủ tịch VPF Võ Quốc Thắng tại Hội nghị tổng kết mùa giải 2012. Ông Đệ bức xúc với VPF, điều ấy đúng bởi những hạn chế và tồn tại của tổ chức này là rất rõ ràng. Việt Nam có những đặc thù khác hoàn toàn so với thế giới. Từng lớp hóa, doanh nghiệp hóa bóng đá là điều đã được chứng minh qua hàng trăm năm phát triển của bóng đá trên toàn thế giới.
Bóng đá chuyên nghiệp, việc giá cầu thủ năm sau cao năm trước là dễ hiểu, bởi bóng đá là sản phẩm có giá, và có thể tăng mà cũng có thể giảm. Còn nếu các địa phương đang phải sống bằng bầu sữa của quốc gia muốn kêu ca về việc tiền thuế ấy đã bị vắt kiệt bởi giá cầu thủ cao ngất ngư, thì họ phải hướng về VFF, nơi có trách nhiệm cùng quyền lực nhưng đã không dùng chúng hợp lý, mắt nhắm mắt mở cho những đặc cách và thất bại trong việc mở ra một sân chơi công bằng.
Họ phải đổ mồ hôi và cả máu nữa để có thể bước ra sân chơi chuyên nghiệp.
Cầu thủ là những người thuộc diện lao động nặng. (Theo thethaohcm). ” Hoặc “có 10 anh tham dự một cuộc chơi, nhưng những người đứng đầu nhóm lại đề nghị ai đến chơi phải có nhiều tiền. Ông Đệ nhấc mọi người “đừng biến bóng đá thành công cụ kiếm tiền mà phải hướng đến người dân mến mộ bóng đá.
Và khi các ông bầu cạn kiệt tài chính, và càng ngày càng ức chế với cách làm bóng đá ăn xổi của VFF mà thoái lui dần, thì lỗi trước hết là của VFF chứ không phải của các doanh nghiệp.
Những đội bóng nghèo muốn dự phải có đủ tiền mới chơi được”. ” Theo ông Đệ, BĐVN vẫn chưa thể thoát khỏi quản lý Nhà nước. Tiền bỏ ra, tiền mất đi là của họ, chứ không phải thuế của dân. Đó là cách chính phủ Đức và TBN đã thực hành và đang cho ra thành tựu ranh con với nguồn anh tài trẻ dồi dào không dứt. VFF đã bất lực trong việc kiểm soát tình hình và để “vật giá” leo thang phi mã.
Thế nhưng, ngoài việc anh dũng vạch ra sự yếu kém cùng dấu hỏi quanh hoạt động của PVF, sự bất thần còn đến ở việc ông Đệ muốn Việt Nam đi ngược thiên hướng phát triển của bóng đá chuyên nghiệp.
Nhưng đấy chỉ là một điều kiện cần, để trở nên cầu thủ chuyên nghiệp nó còn là thiên phú. Đi xa hơn, ông Đệ còn nhắc cảnh xa “nếu bóng đá thoát ra khỏi quốc gia thì cũng là lúc các doanh nghiệp, ông bầu nào nhiều tiền thao túng, đẩy vào cuộc đua “kim tiền” như nâng giá cầu thủ, lương, thưởng.
Đúng là những phát biểu gây sốc, khá quen thuộc với cá tính của ông bầu này. Quốc gia, nếu dự vào bóng đá, sẽ chỉ trong việc định hướng, tương trợ xây dựng cái nền kim tự tháp gồm bóng đá phong trào và bóng đá trẻ. Một cuộc chơi công minh, sáng tỏ vẫn là điều xa xỉ. Có thể hiểu ý của ông Đệ rằng ông bất mãn với hiệu suất làm việc của VPF và nên muốn giải tán tổ chức này, trao lại quyền điều hành cho VFF.
Cái điều cần làm là làm sao để tăng giá hợp lý. Bức xúc là đúng, nhưng cũng phải rõ ràng, sáng tỏ. Với những phút chốc trên sân cỏ, làm lay động hàng trăm ngàn, thậm chí hàng triệu con tim, họ xứng đáng có cuộc sống tốt. Cầu thủ cũng thế. Cuộc chơi ấy đã bị thao túng bởi những anh nhiều tiền”. Ca sĩ với giọng ca thiên thần, hoặc diễn viên với khả năng diễn xuất làm lay động mọi cảm quan và điều khiển xúc cảm của hàng triệu khán giả xứng đáng có những đặc cách, là sự quan tâm của dư luận, sự ưu ái của truyền thông và kèm theo đó nữa là cuộc sống hạnh phúc.