Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Món nợ 1 đồng mọi người đọc peso 23 năm trước.

Có TV

Món nợ 1 đồng peso 23 năm trước

Kỹ sư LÊ HIẾU HỮU ------------------------------------ * Tin bài liên can:.

Các vi la lại là các khu ổ chuột với vách là carton. Tôi thấy điều kiện thiên nhiên ở đây gần giống miền Trung bên mình: đất hẹp do gần biển và núi. Tôn và cốt là lợp tôn. Ở xứ lạ nên tôi phải hỏi đường và được hướng dẫn tận tình. Nhỏ. Thấp và không rộng lắm. Các khóa Master. Nhưng không chắc lắm vì đã lâu (cũng xin mở ngoặc là đời sống gia đình ở VN của chúng tôi thời đó khá chật vật). Riêng tôi do có việc riêng nên có vài lần lên thủ đô Manila.

Chúng tôi đến trên bầu trời Manila nhưng máy bay chẳng thể đáp xuống liền mà phải bay vòng hơn 1 giờ vì thời tiết xấu. Có một lần. Bạn đã dẫn tôi đến tận nơi sau khi trả luôn giùm 1 đồng Peso rồi quày quả trở về đường đến nơi làm việc. IRRI cũng bị thiệt hại tí đỉnh.

Tôi cũng nhận thấy xã hội ở đây có sự phân hóa khá cao: bên cạnh những tòa nhà cao lớn. Chúng tôi cũng kêu gọi các đồng hương cũng như các học viên đến từ châu Á. Dù mới sang nước bạn. Sau đó nhờ điều phối viên của lớp chuyển giao lại số tiền nhỏ để giúp nạn nhân động đất nhằm san sẻ phần nào với nạn nhân của thiên tai.

Vách lá gạch không nung. Nhân viên mời về nhà chơi. Hẹp. D ở đây. Trong thời kì ở Los Banos. Cơn siêu bão Haiyan hoảng hồn đã gây tàn phá khủng khiếp vùng Tacloban và lân cận với con số người chết lên đến hàng ngàn người đã gây xúc động toàn thế giới.

Nóng; ở nông thôn nhà cũng đơn giản. Anh em chúng tôi tự nguyện đóng góp mỗi người một khoản chừng 20 đô - tôi nhớ vậy. Hơn hai tiếng. Việc này là một sự kiện nhỏ nhưng cũng làm xốn xang cộng đồng viên chức và học viên ở IRRI cũng như tạo cái nhìn cảm tình với anh chị em Việt Nam đang theo học các lớp. Radio đưa tin về các thiệt hại người và của ở vùng ảnh hưởng nặng thật bãi bể nương dâu.

Rồi chung cuộc cũng đáp xuống được. Kệ sách bị ngã nên chưa sử dụng được. Một trận động đất lớn đã tấn công nước này gây khá nhiều thiệt hại về tài sản và con người (1990) nên chúng tôi cũng hơi lo. Ăn uống ca hát rất vui và thân tình; phong cách sống rất gần gụi với người dân Nam bộ.

Dòng người xếp hàng dài chờ nhận hàng cứu trợ tại Tacloban ngày 16-11 - Ảnh: Inquirer Tất cả chúng tôi đều công tác ở ĐH Cần Thơ. Ở đất khách. Với tinh thần lá lành đùm lá rách. Nhiều tàu bay lớn hơn. Có chế độ tiêu vặt hàng tháng cỡ vài chục đô. HCM và các Sở Nông nghiệp ở phía Nam; sau một thời gian dài đợi chờ và lắm thủ tục mới lên sân bay Tân Sơn Nhất bay đi Philippines.

Xe chạy đến 140 km/giờ mà cứ tưởng như 70-80 km ở đường ra Biên Hòa. Hay cười. Ngày trước đó. Riêng tôi. Tuy vậy. Gây ấn tượng nhất với tôi là con người Philippines luôn vui vẻ. Mưa to gió lớn. Lợp tôn. Một hành vi cao đẹp như vậy làm sao tôi không cảm kích và yêu mến tổ quốc bạn được.

Hào phóng. Thời đó. Thấy đa số dân Philippines rất giỏi tiếng Anh dù tiếng nói chính là tiếng Tagalog. Chúng tôi được đưa về IRRI trên đường cao tốc bê tông. Ai cũng lo và mệt. ĐH Nông Lâm TP. Một người bạn trẻ cùng ngồi trên xe Jeepney đã hướng dẫn cho tôi đường đi nhưng để chắc ăn hơn.

Châu Phi đang học tâp ở đây ủng hộ. So với sân bay Tân Sơn Nhất thì phi trường này to hơn. Đôi khi chúng tôi được các cha nội. Phải trả được món nợ 1 đồng peso của 23 năm về trước. Cốt là thư viện. Ph. Đi mới thấy thương cho nước mình còn kém cạnh bạn bè. Đương đại hơn. Phòng ốc bị xáo trộn. Thích đàn ca. Xin góp chút xíu chung tay chia sẻ thương hải tang điền của đất nước bạn.

Sau cơn địa chấn. Tôi khẩn thiết kêu gọi các bạn đã từng đến Philippines cũng như chưa có dịp.

Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Qua các đợt dã ngoại hay đi chơi bên ngoài.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét