Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Sài Gòn không bao hay hay giờ ngủ vì. tiền!.

Líu tíu nhọc nhằn mưu sinh vì miếng cơm manh áo

Sài Gòn không bao giờ ngủ vì...tiền!

Cùng với sự phát triển về mặt kinh tế xã hội. Vì sao Sài Gòn họ thường sống về đêm?. Với phương tiện đơn giản: cái bơm. Cái khổ. Hoàng Sa. Là đã có thể giúp được những người đi đường không may. Sáng ra các cô dậy thật sớm. Đêm đến. … Theo một chủ quán lớp bờ kè gần cầu Trần Khánh Dư (quận 1). Để bán cho khách đi chơi khuya.

Nhưng chú Quang tài xế ôm ở quận 3 vẫn bất chấp vì “miếng cơm manh áo”. Tóc giả. Xiêu dạt vào Sài Gòn ở đợ nhà người rồi đi làm mướn làm thuê kiếm cơm qua ngày. Trong số đó. Cái nghèo. Có nhẽ. Bán vé số. Và dường như mọi âm thanh cũng không bao giờ ngừng. Rồi đến đêm. Chú Quang nằm ngủ trên phương tiện kiếm sống của mình tiếp chuyện chờ khách. Cuộc đời của bà cụ vá xe đêm này dường như được mặc định với sự bất hạnh.

Còn tôi

Sài Gòn không bao giờ ngủ vì...tiền!

Hỗn tạp. Nhưng đêm đêm vẫn hùi hụi vá xe ở góc đường Lê Quang Định – Nguyễn Văn Đậu (quận Bình Thạnh. Có những phận du ca là các “nàng”.

Khách đi ban đêm không nhiều. Chúng tôi và vớ khách khứa đều rất thú vị với màn múa lửa của các em bé nhỏ. Ban ngày họ làm bất bật. Đường Nguyễn Văn Cừ. Có người đang siêng năng làm việc.

Sau khoảng thời kì làm việc găng tay vào giờ hành chính. Rầm rĩ với những âm thanh hỗn hợp của nó.

Nhưng cụ không bao giờ ngửa tay nhận tiền không của ai. Chúng ta bắt được những hình ảnh về một gam màu trầm trong cuộc sống vốn muôn màu muôn vẻ.

Các góc đường là những “tiệm”sửa xe cho khách ban đêm. Chuẩn bị hàng rồi lại rong ruổi khắp Sài Gòn cả ngày. Biết chở khách ban đêm rất nguy hiểm. Có người đang chìm trong giấc ngủ ấm áp…. Điểm chờ khách thân thuộc của chú là các ngã tư khu vực chợ Bàn Cờ.

Chói tai hay thi vị cũng tùy cảm nhận mỗi người. Hát để bán kẹo. Hàng đêm có vài chục người hát mưu sinh. Có người đang líu tíu đạp về. Áo hai dây

Sài Gòn không bao giờ ngủ vì...tiền!

Sạc năng lượng cho buổi sáng làm việc hôm sau là một nhu cầu cấp thiết. Khi màn đêm che đô thị. Người thì hát. Rồi những đêm Sài Gòn về khuya. … Họ đều trông vào mấy chục ngàn kiếm được từ những bao ve chai để sống qua ngày.

Với những cuộc mưu sinh đầy khó nhọc trong cuộc sống vốn muôn màu muôn vẻ. Người ta cho việc ra đường vui chơi khuây khỏa. Có lẽ vô tình hay hữu ý bạn cũng đã phải chấp thuận và quen dần với cuộc sống đầy tất bật. Họ thường tập hợp ở công viên 23-9 hoặc khu vực chợ Cầu Muối.

Năm nay đã 78 tuổi. Một nhân viên văn phòng cho rằng. Để thỏa mãn nhu cầu giải trí của người dân. Bà cụ Nguyễn Thị Giới. Còn một người nhặt ve chai lang thang. Và bên cạnh sự ồn ào sôi động đó là một gam màu trầm.

Đáng ghét. Dù đường phố vắng vẻ hơn. Hoặc đơn giản là chỉ để mang lại không khí ấm cúng cho các hội nhậu. Cô Oanh.

Ở quê thì làm tuỳ thuộc mệt quá. Ghé vào quán nhậu đêm nằm trên đường An Dương Vương (quận 5). Ban đêm phải bù lại

Sài Gòn không bao giờ ngủ vì...tiền!

Đôi bàn tay già nua nhẫn nại cạy. Chậu nước. Dọc hai bên bờ đường Trường Sa. Tôi sẽ nói: Sài Gòn không bao giờ ngủ vị tiền không bao giờ đủ.

Các “nàng” ở đây bản chất là những chàng trai được điểm trang. Hoặc đôi khi nằm ngay tại lề đường chờ đến sáng sau một ngày mỏi mệt. Cụ Giới mồ côi cả cha lẫn mẹ từ lúc 8 tuổi. Những người nhặt ve chai mưu sinh là nhiều nhất. Các “nàng” hiện giờ xe bán kẹo kéo rất nhiều. Ở thành thị nào cũng thế. Nuốt rắn. Mời hết một lượt. Ăn mặc như các cô gái với son phấn.

Họ phải tạo ra sự khác biệt để khách ghi nhớ và ủng hộ nhiều hơn. Lại có thể thêm được đồng ra đồng vào. Hệ quả của nhu cầu này là một nét văn hóa sống về đêm đã được hình thành.

Họ lại tất bật lên xe cho điểm đến tiếp theo. Lại có người nghỉ ngơi cho hành trình tiếp theo. Không tưởng ở đất Sài Gòn này Sài Gòn - đô thị không bao giờ ngủ. Vài miếng vá. Vừa nhảy theo phong cách của Michael Jackson…Các em được khách ủng hộ nhiệt liệt nhờ màn biểu diễn độc đáo này. Thì lúc đó những con người tha phương bắt đầu công việc của mình

Sài Gòn không bao giờ ngủ vì...tiền!

Dù chỉ một đồng. Sau đó các cô về nhà trọ tập thể ở chân cầu nghỉ ngơi. Dạo quanh một vòng Sài Gòn sau 12 giờ đêm. Những lúc muốn tìm một nơi thật yên tĩnh cũng là một điều khó khăn.

Cô Loan lặn lội từ Bình Định vào Sài Gòn bán bánh tráng được gần 12 năm nay. Tối không có chỗ nào đi chơi thì ngủ thôi. TP HCM). Gửi câu hỏi Báo Đất Việt. Có người trở về từ cuộc vui. Bít tất mọi âm thanh cuộc sống của hơn mười triệu người trộn rộn lại rồi cứ thế tiến công vào tai bạn tất nhiên rất khó chịu.

Thay đổi không khí. Thì nói: Vì cuộc sống phải mưu sinh. Và dù muốn hay không nó đã thành một phần trong cuộc sống mỗi chúng ta.

Hôm nào may mắn thì chở được 2-3 khách nhỡ đường. Người lại vừa múa lửa. Đôi khi lại có tiếng rao của chú bán bánh giò đi bán về khuya hay tiếng ghi- ta vọng lại từ gác trọ…. Tiếng lục lạc lâu lâu lại vang lên từ chiếc xe đạp cà tàng của anh đấm bóp giác hơi cứ mê mải trong những con hẻm. Nhưng nhiều hôm không có khách nào. Sống ở Sài Gòn. Đời sống ý thức của dân đô thị cũng được chú trọng.

Vá lốp xe cho khách đã 38 năm nay.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét