* Cà phê thể thao: Chào Hồng Ngọc! Đúng vào thời điểm quan trọng mặc cả nền bóng đá nước nhà đang tràn đầy hứng khởi về đội tuyển U19

Khôn ngoan là cách anh tránh bớt chướng ngại. Các cầu thủ không một lần chơi xấu có chủ đích với đối thủ, và cũng không hề phản ứng bị động khi bị đối phương chơi xấu, mà trong trận chung kết nhiều lúc tới mức thô bạo, và không được trọng tài bảo vệ.
Các cầu thủ giữ được cự ly hạp, và luôn giữ được sự liên lạc, kết hợp với nhau trong cả tiến công lẫn phòng vệ. Tôi mong những nhà quản lý trọng tài và các trọng tài thức tỉnh về điều đó, và thổi còi một cách có bổn phận với bóng đá.
Họ sẽ phải tham dự sân chơi với 13 đội bóng còn lại, khi lên V-League. Lứa cầu thủ của Văn Quyến chưa được khai sáng, còn các chàng trai này đang được khai sáng.
Rất ấn tượng khi trận đấu diễn ra ở tốc độ rất cao trong suốt 120 phút mà không có một sai lầm nào đáng kể về sự phối hợp chiến thuật, dù các cầu thủ còn rất trẻ. Thứ hai, thứ bóng đá đàng hoàng và hồn nhiên của các em sẽ làm thức tỉnh lương tâm những nhà quản lý bóng đá. Để thoát khỏi một trạng thái lùng nhùng như mớ bòng bong, phải cần có một sự thay đổi mang tính đột phá.
* Con đường cụ thể như thế nào? - Thứ nhất, sự thành công của học viện là minh chứng thuyết phục để kích thích các ông bầu đầu tư một cách nghiêm trang, bài bản, và đột phá cho đào tạo bóng đá trẻ. * Anh có thể nói rõ hơn? - Câu nói của cổ nhân rất đơn giản: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.
Làm sao mà họ lấn át được cái xấu? - Bóng đá cũng như cuộc đời, sẽ có những thời kỳ mà cái xấu lấn lướt cái tốt. Con đường cho cái tốt trở lại là khi có một nhân tố tốt nổi bật đóng vai trò như một người hùng, gây xúc cảm mạnh để làm thức tỉnh cái tốt ẩn giấu trong mỗi người, làm thay đổi tương quan giữa cái tốt và cái xấu.
Tôi rất ái mộ đội bóng đá vàng anh Gia Lai từ khi họ biểu diễn thứ bóng đá tuyệt tròn một thập kỷ trước. Phải nói là tôi ngưỡng mộ, vì bản thân mình không làm được dù ở tuổi trưởng thành hơn các em rất nhiều (cười).
Có lẽ mốc tuổi 23 mới thích hợp để điều chỉnh về mặt tiết điệu chơi bóng. Nhưng để lịch sử tiến lên phía trước, cái tốt phải là người thắng lợi, nếu không dân tộc đó hay nền bóng đá đó sẽ suy tàn và bại vong. Vấn đề chúng ta đặt ra ở đây: nếu coi môi trường bóng đá Việt là mực, còn các em là đèn, thì bóng đá Việt sẽ làm đen các em, hay các em soi sáng cho bóng đá Việt? Chắc anh đã hiểu ý tôi! * Anh làm tôi lo ngại.
Con đường chỉ rộng mở ở phía trước, nếu ta được khai sáng về tâm trí. Thứ ba, Liên đoàn bóng đá Việt Nam cần hoàn thiện quy chế bóng đá chuyên nghiệp và quy chế giải đấu, để bảo vệ giải đấu, bảo vệ những câu lạc bộ làm bóng đá một cách bài bản, chứ không phải bảo vệ những kẻ chỉ biết ném tiền vào bóng đá, và dùng tiền đó hủy hoại bóng đá, kiểu như Xuân Thành Sài Gòn.
Chuyền ngắn, di chuyển, hướng lên, tốc độ, và gây sức ép. Và hãy tạo những nội quy, những luật chơi, để bảo vệ sự tinh khiết của các em, giữ các em không bị hòa tan vào phần còn lại. Tôi hy vọng đội tuyển U19, Học viện HAGL là “người hùng” như vậy. Vấn đề là lối chơi, thái độ chơi bóng, và thái độ ứng xử với đồng đội và đối thủ.
GL Arsenal JMG vẫn còn lắm gai góc. Học viện HAGL là sự tập hợp ba mối quan hoài của tôi: câu lạc bộ HAGL, câu lạc bộ Arsenal, và huấn luyện viên Nguyễn Văn Vinh, một người làm bóng đá tử tế. Ảnh: F. Tương lai của các cầu thủ Học viện HA. Vấn đề không phải là tấm huy chương bạc khu vực, vì giải nhì chúng ta đã có rất nhiều, cả ở tầm cao hơn.
Thể thao & Văn hóa cuối tuần. Nhưng trước hết, chính lãnh đạo HAGL phải biết bảo vệ những đứa trẻ của mình, để các em có dịp trở nên “người hùng” như vậy. Ở độ tuổi này, các cầu thủ vẫn cần sự hồn nhiên nhất quyết để khám phá các giới hạn của mình. # Qua giải Fair Play mà đội tuyển U19 Việt Nam đã được trao? - Giải thưởng không lột tả hết được, vì nhiều khi nó là chuyện so bó đũa chọn cột cờ.
Hơn thế, đó là mô hình đột phá trong đào tạo trẻ của bóng đá Việt Nam. Tuyệt đối tránh đưa các cầu thủ này lên đội một lẻ tẻ, vì họ sẽ bị bôi đen. Nhưng phát triển là sự tiến bộ của anh trong việc vượt qua các trở ngại, và thành ra anh phải được rèn luyện về trí lực và ý thức một cách thích đáng, muốn vậy anh phải thẳng đối diện và vượt qua nó.
Họ là những chàng trai mới lớn, không phải là những nhà lãnh đạo.
Hãy giữ các em như một tập thể chủ đạo để giữ được lối chơi và tinh thần trong sáng. Điều sửng sốt là các cầu thủ đã nạm chơi như vậy suốt cả trận đấu, và suốt cả giải đấu với mật độ hai ngày/trận. * Nhưng chơi nhanh suốt cả trận không phải là sự tuyển lựa khôn ngoan về mặt chiến thuật, mà chứng cứ là cuối trận rất nhiều cầu thủ bị chuột rút? - Tôi thuộc nhóm người tin rằng sự khôn ngoan quá sớm sẽ ngăn trở sự phát triển trong dài hạn.
Phải chứng kiến trực tiếp mới thật sự ấn tượng. * Chúng ta nối bàn về thái độ của họ, trình diễn. * Với lứa cầu thủ này, chúng ta sẽ có một đội tuyển mạnh trong Tương lai? - Anh lại nhìn trực diện rồi.
Xem trận chung kết, chúng ta hiểu rằng nếu các em không được bảo vệ thì không thể có bóng đá đẹp. Nếu sau gần 10 năm nữa, quá nửa số đội bóng dự V-League có một học viện hao hao như HAGL, thì sự thành công của bóng đá Việt Nam mới là thế tất. Tôi lại nhớ lời của huấn luyện viên Nguyễn Văn Vinh trong một lần nói chuyện riêng: bóng đá Việt Nam không phải là môi trường tốt để giáo dục con người về nhân cách.
Và rồi sao? Họ kịp trưởng thành về chuyên môn tới tuổi U23, rồi dừng lại và “biến mất”, mà điển hình là Văn Quyến. B * Bắt đầu bằng chuyên môn nhé: Họ chơi rất giống với Arsenal? - Tôi muốn nói rõ hơn: Họ chơi rất giống với chuẩn của Arsenal. Nếu so với các trận đấu ở V-League, chúng ta thấy phần đông cầu thủ Việt Nam ở dạng hoang dại về mặt văn hóa bao nhiêu, thì thấy các em ở đội U19 văn minh bấy nhiêu.
Hãy đợi họ trưởng thành thêm hai, ba năm nữa. Chắc anh không bỏ qua? - Hồng Ngọc: Chắc chắn rồi. Không nghi gì nữa, họ đã được huấn luyện rất kỹ càng và bài bản. Khi đội tuyển U16 Việt Nam của lứa Văn Quyến vào bán kết giải châu Á, chúng ta đã dòm như vậy. Vấn đề là làm sao chúng ta giữ cho tâm não của họ đấu sáng.
* Huấn luyện viên Grachen Guilaume nói ông rất kinh ngạc và xúc động khi chứng kiến người ngưỡng mộ nao nức đón một đội bóng không phải là đội tuyển quốc gia và không giành chức vô địch trở về như những người thắng lợi? - Vì sự lạc quan và niềm hy vọng mà đội bóng đã gieo vào lòng người ái mộ thuyết phục đến mức ai cũng có thể nhìn thấy, không cần phải là những nhà chuyên môn rặt hay những người có thái độ lạc quan.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét