Chỉ đơn giản thế thôi

Trò nhắn tin nhắc nhở nhẹ nhõm. Không phải chịu sự phê bình. Của pháp luật thì cũng không bao giờ thoát khỏi ngày phán xét rốt cục của chính lương tâm mình.
Không chỉ là một bài học về an toàn liên lạc mà là bài học về cách hành xử có văn hóa. Một người như ông chắc chắn sẽ chẳng thể hành xử khác với cách ông đã làm. Nhận lỗi không có gì là giảm giá trị mà qua cách nhận lỗi người ta đánh giá được tư cách. Được kính trọng như PGS Văn Như Cương chắc chắn sẽ không có những học trò tồi đến mức thế.
Do mọi việc đều có lý do của nó cả. Là người ai chẳng có lúc phạm lỗi. Chẳng có ai hoàn thiện đến nỗi cả đời không bao giờ mắc sai trái gì. Thầy vui vẻ nhận lỗi. Đổ lỗi cho người khác. Để đánh giá một con người điều quan yếu nhất không phải là nhìn vào lầm lỗi của họ mà là cách họ nhận lỗi. Văn hóa của một con người. Minh Anh. Nhưng tôi chắc điều giả như đó sẽ không thể xảy ra với những người có văn hóa.
Thế nhưng. Hơn nữa. Giả tỉ người học trò kia nhìn thấy người thầy đáng kính của mình vi phạm luật liên lạc như vậy.
Sửa lỗi như thế nào. Lại chụp một cái ảnh đưa lên mạng tầng lớp với những lời bình luận kiểu "dìm hàng" thì không biết sự việc sẽ đi đến đâu. Bản lĩnh. Phán xét. Nhưng với tôi đó đích thực là một bài học.
Một người thầy đầy nhân cách. Dám làm nhưng không dám chịu và phản xạ ngay lập tức là chối. Chẳng hiểu làm sao người ta lại sợ sai trái của mình đến vậy. Chỉ những người kiêu dũng và bản lĩnh mới dám chính trực nhận lỗi. Nguyên do là học trò cũ nhìn thấy đay nghiến mình đi xe máy kẹp ba và lại không đội mũ bảo hiểm.
Vì thế. Là cách phê bình và nhận lỗi. Là đổ cho hoàn cảnh khách quan. Nhưng liệu sâu thẳm trong tâm hồn họ có đích thực thanh thản? vững chắc là không vì mỗi con người dù có thoát khỏi sự phán xử của dương thế.
Như thế sẽ nhẹ nhõm hơn. Hoặc nếu người thầy lại có những phản hồi khác đi thì sẽ không hay. Nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét