Nói thật với các anh sau khi nghe Nobuyuki Tsujii chơi nhạc, mỗi bữa cơm tôi đã ăn thêm được một bát cơm nữa”
Gạt qua định kiến của tầng lớp, gạt qua sự cản ngăn của gia đình,nàng đã ngỏ lời yêu người đàn ông cụt tay này. Những người dân ở xóm Mạ kể, mấy năm qua, ông đau đáu ước mong được hiến tặng một bên mắt cho nghệ sĩ piano nổi tiếng Nobuyuki Tsujii (Nhật Bản), người bị mù bẩm sinh một bên mắt.
Chúng tôi nhìn rằng, tâm nguyện của ông sẽ sớm được nghệ sĩ Nobuyuki Tsujii biết đến và tiếp nhận. Đạt Đỗ. “Lúc đó, vợ tôi đã nói một câu khiến tôi đến giờ vẫn thấy ấm lòng: “Dù đôi tay của anh không còn, nhưng còn đôi tay của em.
Nhiều lúc, ông cảm thấy cuộc đời mình chẳng còn có ý nghĩa, chẳng còn động lực nào để sống nữa. Ngày vu quy, rất đông bà con làng xóm đến chúc phúc và chia vui cùng với người đàn ông tàn tật, nhưng tốt phước. Cho đến một ngày, lí trí cũng không thắng nổi trái tim.
Giờ đây khi cuộc sống đủ đầy, người đàn ông bước vào độ tuổi lục tuần này lại có một ước mơ cháy bỏng mang đầy tính nhân văn.
Lấy tôi thì cuộc đời em sẽ khổ, tôi sẽ là gánh nặng cho thế cục em. Đặc biệt là sau khi ông theo dõi một chương trình truyền hình trên VTV3, thì niềm mong ước của ông lại cháy lên dữ dội. G Nhờ không tay lấy được giai nhân Ngồi bên ấm trà nóng, ông Lự san sớt với chúng tôi, thế cuộc ông gắn liền với con số 9 định mệnh. Chẳng hiểu sao, sau những lần nói chuyện cùng ông Lử, Thi lại đem lòng mến mộ người đàn ông bất hạnh nhưng nghị lực phi thường này.
Vậy mà, ông ấy làm việc không thua người thường nhật, bôn ba ngược xuôi lo cho gia đình. Cụt hai tay lo 5 con thành đạt Sau ngày cưới, cuộc sống của ông bà lúc đầu cũng tạm ổn. Sau câu nói như thổi bùng ngọn lửa yêu còn e sợ ấy, đám cưới của cô thôn nữ xinh đẹp và người đàn ông cụt tay được tổ chức. Nhưng điều khiến người đàn ông bất hạnh này không ngờ là ngay lúc ấy, bà Thi đã phản ứng cương quyết.
Nhưng không chỉ nhờ mối tình lãng mạn, người đàn ông cụt tay giờ còn nổi tiếng khắp trong làng ngoài xóm nhờ trái tim hiền hậu, yêu âm nhạc và câu chuyện đầy tính nhân bản. Dần dần, hình ảnh một chàng trai tuổi 30 lăn lộn khắp Tây Bắc đã trở nên thân thuộc với nhiều người”.
Chính ông Tình đã khích lệ ý thức ông Lự, song song chỉ cho bạn cách kiếm tiền khi hai cánh tay bị mất. San sẻ với chúng tôi về mong muốn được hiến một bên mắt cho nghệ sĩ mù người Nhật Bản, người đàn ông cụt hai tay này tâm tình: “Hồi nhỏ, gia đình tôi rất khó khăn, có khi mấy ngày liền mới được một bữa cơm trắng, còn thì toàn cơm độn ngô, khoai, sắn.
Vượt qua mệnh, cùng nghị lực sống phi thường, rốt cục hạnh phúc cũng hé mở với người đàn ông đôi tay không còn nguyên lành này. Thành thử,sau khi vớt được quả bom trên lòng hồ, ông Lự tự tháo kíp, rồi mày mò tạo ra những quả mìn tự chế. Duy nhất một điều, nếu chuyện này trở nên hiện thực, thì sau khi thực hiện hiến mắt thành công, tôi mong được một lần trực tiếp nghe nghệ sĩ Nobuyuki Tsujii, chơi cho tôi nghe một bản nhạc của Việt Nam, được như vậy thì tôi chết cũng thỏa mãn lắm rồi.
Một tiếng nổ thất kinh chát chúa vang lên, tôi chỉ kịp nhìn thấy một thứ ánh sáng xanh lét lóe lên lóa mắt. Nhưng ông trời cũng có mắt, phù trì cho ông Lự nhà tôi buôn may bán đắt, nhờ đó cuộc sống gia đình cũng dần đi vào ổn định”.
Quá bất mãn với mệnh và bi quan với cuộc đời, ông Lự nhiều lần tìm đến bên bờ sông Chảy với ý định liều mạng. Và anh còn nghị lực sống, còn trái tim biết yêu. Không chỉ thế cuộc khác lạ, câu chuyện tình của người đàn ông không tay này cũng hết sức đặc biệt so với biết bao nhiêu câu chuyện tình khác.
Mình có thể nương nhờ vào nhau để sống anh ạ””. Nhưng tuần tự đứa con thứ nhất, thứ hai. Tôi định đưa tay lên để dụi mắt nhưng không tài nào đưa lên được. Đổi lại, ông chỉ ước được Tsujii chơi tặng một bản nhạc Việt Nam, sau khi nhãn quang bình phục trở lại.
Nói rồi, bà nhìn qua ông Lự với ánh mắt trìu mến rồi tâm tình tiếp: “Các anh thấy đấy, người lành lặn cần lao để nuôi sống mình trong thời ấy đã khó, huống hồ như ông Lự nhà tôi chẳng còn hai bàn tay
Khi nhìn xuống phía dưới một lần nữa, tôi lại ngất lịm đi, khi biết rằng hai cánh tay của mình đã không còn vẹn nguyên”.
Cùng là người mang tình yêu âm nhạc cháy bỏng, tôi mong muốn được là người hiến một bên mắt cho người nghệ sĩ này”, ông Lự nhấn mạnh. Chính từ đây, thảm kịch đã xảy đến. Hiến mắt chỉ mong đổi một bản nhạc Không chỉ là một người đàn ông đầy nghị lực, ông Đặng Văn Lự còn là một tấm gương tiểu biểu cho sự vươn lên và vượt qua số ở miền đất Tây Bắc này.
Tuy nhiên, lần nào cũng vậy, hễ ông ra đến bờ sông thì người bạn, người đồng đội của ông là anh Nguyễn Văn Tình lại xuất hiện. Ông Đặng Văn Lự đang cụ mở chai nước bằng hai cánh tay cụt của mình. Một đám cưới lạ, không chỉ có chú rể bị cụt tay, mà khách mời cũng rất nhiều người mất tay, mất chân. Ảnh: T. Hôm đó, khi đang rong ruổi trên lòng hồ Thác Bà, tôi chợt thấy đàn cá lớn khuấy tung bọt nước.
Bước đầu không còn tay để chèo thuyền, tôi chuyển sang chèo thuyền bằng chân. Chúng tôi không dám chắc mong ước cao đẹp của ông Lự có được kết nạp hay không, nhưng với bản lĩnh của người đàn ông bị cụt cả hai tay, cùng với tình cảm tình thực, tình âm nhạc và một hành động mang đầy tính nhân bản này, nó sẽ là một bài học cho chúng ta về nghị lực sống, về tình yêu giữa con người với con người.
Năm 1979 giải ngũ trở về địa phương, khi hòa nhập với cuộc sống thường nhật, cái máu Công binh vẫn còn đầy ăm ắp trong thân. Bà Thi (vợ ông Lự - PV) cho biết: “ Nhiều hôm nhà hết gạo, hai vợ chồng phải giấu các con nhịn để cho chúng nó ăn. “Thân thể tôi như thế này, mình không thể đến với nhau được đâu em.
Trước đây trong đơn vị, tôi có thể sử dụng được nhiều nhạc cụ khác nhau cho đồng đội tôi nghe như sáo, nhị, amonica. PV đang châm lửa giúp ông Lự hút thuốc. Quyết không để mất, tôi liền chèo thuyền vòng ra phía sau, rồi nhẹ nhàng cầm bao diêm châm vào dây cháy chậm. Ông Lự tâm sự: “Tới tận hiện nay, tôi vẫn còn nhớ như in ngày 19/9/1979.
Hồi đó, bà Nguyễn Thị Thi (vợ ông Lử - PV) còn là thiếu nữ xinh đẹp vừa vào tuổi trăng rằm.
Ông kể: “Những lần hỗ tương huyện Hải Hậu (Nam Định) làm ăn, tôi tình cờ gặp bà ấy”. Ban đầu, vì lo sợ, ông Lự một mực khước từ. Trước đây, ông từng tham dự phục vụ trong quân ngũ tại Lữ đoàn Công binh 279 chuyên rà phá bom mìn.
Lắm lúc thương chồng khó nhọc xuôi ngược kiếm tiền với hai bàn tay cụt lo cho gia đình, lòng tôi quặn thắt. Rồi sau đó, tôi ngã gục xuống ngất lịm ngay trên thuyền. Vì thế, tôi thật sự khâm phục anh tài của nghệ sĩ piano Nobuyuki Tsujii.
Tuy nhiên, cha tôi là người rất yêu âm nhạc, đặc biệt là âm nhạc dân tộc. Có lẽ, tình thương con, thương vợ đã tiếp thêm sức mạnh cho ông ấy trong cuộc chiến với cơm, áo, gạo, tiền”. Ảnh: T. Sau khi bình phục sức khỏe, ông Lự rời bệnh viện với cơ thể không còn lành lẽ. Ông Lự chia sẻ: “Sau khi được người bạn chỉ đường mách lối, tôi lao vào công việc buôn bán.
Chính thành thử, tình ái âm nhạc của cha đã ngấm vào cơ thể tôi lúc nào không biết. Nếu em quyết định gắn cuộc thế em với thế cuộc tôi, tôi không muốn như vậy”, ông Lự kể. Trước tình cảm của cô thôn nữ, chàng trai Đặng Vặn Lự nhiều lần cũng muốn ngỏ lời thương, tuy nhiên mỗi lần như thế, anh lại nhìn xuống đôi tay của mình mà cảm thấy chua chát: “Tôi nghĩ con người tôi tật nguyền như thế này, tự nuôi bản thân còn khó, nói gì đến chuyện lập gia đình”, tình cảm cứ thế xâu xé trong con người của hai kẻ yêu nhau.
Ông Lự cho biết: “Sau khi xem một chương trình trên Tivi, phát buổi trình diễn của nghệ sĩ Nhật Bản, có cái tên khó đọc Nobuyuki Tsujii bị mịt chơi piano rất hay, tôi bỗng dưng muốn được hiến cho người nghệ sĩ trẻ tài giỏi này một con mắt vô điều kiện.
Thứ 5 ra đời, thì nỗi khổ tứ bề bắt đầu vây bủa. G Trong khi chàng trai Đặng Văn Lự cứ ấp ôm, giấu kín tình cảm của mình, thì ngọn lửa thương xót lại bùng cháy dữ dội trong trái tim cô thôn nữ Nguyễn Thị Thi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét