”, Giọng cụ Sương vọng giữa căn phòng trống, đôi mắt xa xăm hồi ức mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại trận mạc Quảng Trị, cụ bị thương nặng được đưa về hậu phương và mất liên lạc với ý trung nhân, sống đơn chiếc đến tận bây giờ

Ông Nguyễn Quang Bi, Phó giám đốc trọng điểm cho biết: “Các cụ đều từ 78 tuổi đến người lớn tuổi nhất là 104 tuổi, sau giờ điều dưỡng hằng ngày, mỗi người thường chọn một công việc như quét sân, tưới rau cho khuây khỏa nỗi nhớ nhà và đơn chiếc vì không còn thân nhân”.
Chị Phương săn sóc dụ dỗ một bà cụ uống sữa - Ảnh: Thanh Tuấn trung tâm nằm yên tĩnh trên đường Phan Tứ, Q.
Hộ lý Nguyễn Thị Toản cho hay cụ Sương giờ đã lãng nên thường nổi nóng, có bữa đút cháo bị cụ phun đầy mặt nhưng chị vẫn nghĩ đủ trò vui để cho cụ ăn. Ông Nguyễn Quang Bi trăn trở: “trọng tâm đang thiếu người nên để hoàn tất nhiệm vụ được giao, nhiều lúc lãnh đạo trọng tâm cũng phải tự tay xuống tận phòng thu vén, đút cơm nước cho các cụ nhưng chúng tôi vẫn hạnh phúc vì đó là nghĩa vụ của con cháu đối với đời hi sinh vì độc lập dân tộc”.
Chiều nào ông Bi cũng đến thăm cụ Nguyễn Hữu Sương (63 tuổi) để nghe giọng thơ của người cựu binh. Ngoài chăm từng miếng ăn giấc ngủ, trung tâm còn theo dõi bệnh tật cho các cụ, do tuổi cao, thời trẻ lại dự chiến đấu nên ai cũng có bệnh trong người, nhưng trọng điểm chỉ có 2 y sĩ. Đà Nẵng, chiều chiều, những mái đầu bạc trắng quây quần dưới bóng cây trò chuyện.
Nguyễn Tú - Thanh Tuấn. “Các hộ lý chăm chút các cụ không chỉ bằng tình thương mà còn trách nhiệm với những người đã hi sinh cho tổ quốc, không chỉ thận trọng trong từng miếng ăn giấc ngủ mà còn phải hiểu tâm can, nỗi lòng của họ mới làm tốt được công việc,”- chị Toản nói.
Ngũ Hành Sơn, TP. “Đêm đến anh quên mình trong chốc lát/Ta ngỡ đời tràn những mùa xuân.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét